Mittwoch, 21. Januar 2026

Chùm Thơ Tình Ngắn 230

 

Bến Cũ Đò Xưa

họa thơ Giang Hoa: Chốn Cũ

 

Trở lại ven sông lại hững hờ

Một thời âu yếm tuổi hồng mơ

Hàng phong trăng khuất hồn hư ảo

Rặng liễu đèn khêu bóng dại khờ

Tình ái mua vui châu ngọc mốc

Nhân duyên đùa bỡn đá vàng trơ

Thôi đành cam chịu sòng đen đỏ

Bến cũ đò xưa lối mịt mờ…!

 

12.5.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Cảm Khái Tang Bồng

họa thơ Phi Anh: C ảm Tác

 

Ngọn gió tùng phong hướng Bắc Hà

Ngẩn ngơ kẻ sĩ áng mây qua

Gia gia Quảng Trị sầu non nước

Cuốc cuốc Đèo Ngang nức nở ca

Thi Lão mơ màng châu lệ nhỏ

Hằng Nga thỏ thẻ hạt mưa sa

Phế hưng bao cuộc đời dâu bể

Kiếp nợ trần ai nỡ bắt ta…?

 

14.5.2016 Lu Hà

 

 

 

Cơn Lốc Đêm Qua

hoạ thơ Giang Hoa: Khắc Khoải

 

Cơn lốc đêm qua triệt lá cành

Mai buồn trơ trọi dưới trời xanh

Quanh vườn heo hắt hơi sương qụa

Lối ngõ quạnh hiu vắng tiếng oanh

Thuyền cá mong manh sông bể dữ

Gùi măng thấp thỏm núi non gành

Xót xa cảnh ngộ nơi trần thế

Ai thức cùng ta điểm trống canh…?!

 

12.5.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Đức…

hoạ thơ Giang Hoa: Nhân…

 

Chớ vội xem thường một hạt tiêu

Nào dè khí phách vượt cao khều

Xông pha khổ ải bao từng trải

Chèo chống gian nan đã mấy phiêu

Tri giác siêu phàm hồn bảo ngọc

Minh thông cảnh giới mộng mơ nhiều

Theo đường đạo nghĩa cha ông bước

Khinh rẻ hư danh ghét thói điêu

 

13.5.2016 Lu Hà

 

 

 

 

Duyên Nợ

họa thơ Giang Hoa: Lỡ Hẹn

 

Vui thú gì đâu mãi thịt xôi

Buồn nghe chuông đánh kiếp luân hồi

Biển tình son phấn bao chìm nổi

Sông ái hồng nhan vẫn nổi trôi

Thắp ngọn đèn xưa hồn chợt tới

Khơi lò lửa cũ mộng đi rồi

Giận hờn lạc lõng đời vô vị

Duyên nợ đôi ta có thế thôi…!

 

15.5.2016 Lu Hà

 

 

 

Hạc Vàng Khuất Núi

họa thơ Giang Hoa: Ánh Rạng Hoàng

 

Khóc nữa đi em nửa nụ hôn

Đoàn quân giục giã bước chân dồn

Vi vu tiếng hú ngàn sương gió

Phảng phất canh gà vọng xóm thôn

Thổn thức mãi hoài lòng thểu não

Bàng hoàng ray rứt dạ hao mòn

Hạc vàng khuất núi không về nữa

Bướm trắng hồn ôm ấp bảng son…!

 

14.5.2016 Lu Hà

 

 

 

Hồn Say…

họa thơ Giang Hoa: Cánh Rừng…

 

Nửa bước phôi pha mới chẳng ngờ

Gió mây nhạn trắng lẽ nào ngơ

Thiên thai thác nước hồn thu thảo

Đỉnh giáp đào nguyên mộng khói mờ

Lữ khách vin cành sương ngắm cảnh

Thuyền quyên vén váy lội qua bờ

Tần ngần chi nữa dòng lai láng

Réo rắt cung đàn vọng tiếng thơ…

 

13.5.2016 Lu Hà

 

 

 

Lỗi Nhịp Cung Đàn

hoạ thơ Giang Hoa: Lỡ Cung Tình

 

Cung oán Văn Quân đọng sử thi

Trường Khanh giọt lệ suối tương vì

Não nề gió thổi câu trăng gió

Thổn thức mây bay khúc tráng bi

Mưa nhỏ chân cầu cây phượng vĩ

Sương rơi phiến đá đóa xuân thì

Liễu hờn tơ rối đêm giông bão

Mai giận trời xanh mộng khắc ghi…!

 

*Trường Khanh, tức Tư mã Tương Như

Văn Quân là nàng Trác Văn Quân con quan tri huyện Thiểm Tây Trác Bá Lộc.

12.5.2016 Lu Hà

 

 

 

Mùa Tình Ái

họa thơ Giang Hoa: Tiếng Ve

 

Chiều hôm vang vọng biển sầu ve

Tu hú tình quê thoảng gió hè

Hồ điệp bần thần màu phượng vĩ

Bạch liên ngơ ngấn sắc đầm me

Thi hồng lơi lả phu thê xướng

Đàn hạc nhặt thưa mấy tiếng vè

Thấp thỏm đòi cơn hồn đỗ vũ

Tần ngần quân tử chốn phòng the…!

 

12.5.2016 Lu Hà

 

 

 

Tuệ Nhãn Khác Người…

cảm hứng thơ với Võ Ngọc Nhi

 

Nôn nao một khối thủy tinh

Thần thông thấu suốt thân hình của em

Phải đâu dáng vẻ thòm thèm

Bên ngoài nóng bỏng ngồi xem thẫn thờ…

 

Hồn mây nhập cảm vào thơ

Nội tâm cảnh giới mó sờ chao ôi

Đắn đo phân chất mồ hôi

Trân châu bảo ngọc bồi hồi lòng anh

 

Trời ban tuệ nhãn tinh nhanh

Phú cho mẫn tiệp long lanh ái tình

Trúc xinh mọc ở ven đình

Ngọc Nhi đứng đó một mình cũng xinh

 

Lu Hà hóa bướm rung rinh

Trang Sinh lạc lối hành tinh lối nào

Xăm xăm bẻ khóa bước vào

Động vàng Từ Thức nghẹn ngào châu sa…

 

Quên sao kiếp sống ta bà

Trần gian khổ lụy sơn hà bao la

Anh xin trở lại quê nhà

Cầm tay bịn làn da ngọc ngà…!

 

*Võ Ngọc Nhi: “Người ta thường xét đoán theo vẻ bề ngoài hơn là thực chất, ai cũng có mắt nhưng ít người có khả năng nhìn thấu suốt...”

13.5.2016 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen