Hoa Với Hà
thơ tâm tình
với Nguyễn Thị Thúy Hoa
Hoa với Hà
tuy hai là một
Hà với Hoa
tưởng một hóa hai
Chuyện đời
thiên hạ dằng dai
Năm châu bốn
biển u hoài mưa ngâu
Trải gió bụi
dãi dầu trần thế
Nỗi oan khiên
thế kỷ bi ai
Dìm nhau xuống
tận tuyền đài
Sòng đời
đen bạc canh dài lệ chan
Bởi kinh
nghiệm trăm ngàn sầu thảm
Vòng trần ai
ảm đạm xót xa
Biển sâu
muôn dặm quan hà
Lòng người
thăm thẳm ai mà dám đo?
Sông uốn
khúc bến đò giác ngộ
Bước xuống
thuyền phổ độ chúng sinh
A di đà Phật
răn mình
Cõi lòng
trong sáng tâm linh hiển phù
Sáng ngủ dậy
oán thù đi mất
Một nhành
mai chất ngất ai ơi!
Nỉ non xao
xuyến đôi lời
Dù cho xa cách
chân trời xa xôi
Bao mộng
tưởng nổi trôi ưu ái
Cơn gió lành
chẳng ngại đường xa
Yến oanh ríu
rít mặn mà
Thái hòa cung
bậc ngân nga tiếng đàn
Người thục
nữ chứa chan nhân hậu
Kẻ si tình
đau đáu huyền mơ
Mắt xanh đắm
đuối bao giờ
Kiếp nào
thỏa nguyện xe tơ chỉ hồng?
4.5.2015 Lu Hà
Bóng Buồn
Cùng Ta
chia sẻ tâm
tư cùng Trần Hiền Châu
Chiều chạng
vạng ngọn đèn mờ tỏ
Biết với ai
gắn bó cùng ta
Giật mình
chị bóng trong nhà
Ôm eo mơn
trớn mượt mà làn da
Cứ khúc
khích thiết tha đôi trẻ
Chờ trăng
lên thỏ thẻ Hằng Nga
Thương anh
Cuội dưới gốc đa
Cô đơn lạnh
lẽo la đà khói mây
Cũng khối kẻ
ngất ngây tình ái
Cõi sa bà tê
tái khổ đau
Xót xa ngọc
đá phai màu
Cảnh đời
bạc bẽo vàng thau dãi dầu
Tình oan trái
mái đầu sương muối
Cố nhân ơi
đắm đuối làm chi
Bên song cửa
sổ thầm thì
Soi gương
cùng bóng rầm rì gió mưa
Trằn trọc
mãi sầu đưa khắc khoải
Gối chăn
nhàu bải hoải toàn thân
Chập chờn
ảo ảnh xa gần
Kìa chàng thi
sĩ có phần phong thu
Người đâu
đó vân du cánh hạc
Ôm cây đàn
xào xạc năm canh
Phượng cầu
Tư Mã yến anh
Văn Quận đẩm
lệ kinh thành mờ xa ...
Bóng thồn
thức cùng ta ngao ngán
Lá vàng rơi
mà chán duyên tình
Thương con
tinh vệ hận mình
Đại dương
sóng vỗ bóng hình của ai?
12.5.2015 Lu Hà
Canh Thâu
Huyền Diệu
Tri ân nữ sĩ
Trần Hiền Châu: Vấn Vương Tơ Lòng
Thơ khơi dậy
sóng lòng cuồn cuộn
Thủy triều
dâng lôi cuốn trần ai
Dìu nhau lên
vọng nguyệt đài
Phượng loan
thuê thỏa canh dài mưa ngâu
Nghe đâu đó
biển sầu gió thảm
Đỉnh tháp
cao ảm đạm hoàng hôn
Nữ hoàng Ai
Cập đau buồn
Mắt xanh
biêng biếc lệ tuôn đôi dòng
Hồn chiến
mã não lòng đế chế
Caesar ơi! Thế
kỷ lầm than
Còn đâu điện
ngọc chứa chan
Trái tim nóng
bỏng vô vàn ái ân
Thế là hết
thần dân lãnh chúa
Antony khắc
họa khác chi
Tiếng chim
bão biển rầm rì
Lạc đà sa
mạc thầm thì nỉ non
Đêm thác
loạn nụ hôn vệ nữ
Lửa oan cừu
vần vũ chưa tan
Khói đen
thành quách điêu tàn
Lâm ly khúc
nhạc thế gian lụy sầu
Trăng soi sáng
Hiền Châu đắm đuối
Thương thi
nhân dong duổi đường mây
Bướm ong lả
lướt vui vầy
Bầu tiêu
chén rượu ngất ngây tình nồng
Ôi xao xuyến
má hồng tha thiết
Nàng
Cleopatra!
Ngàn thu có
biết Lu Hà
Nửa vòng
trái đất quê nhà hoài vương!
17.5.2015 Lu Hà
Tôi Phải
Lòng Cô Bán Mít
viết tặng
Nguyễn Thị Thúy Hoa
Gặp nàng
gánh mít qua sông
Dừng chân
dám hỏi có chồng hay chưa?
Mít thơm từ
sáng tới trưa
Chiều nay đem
bán say sưa khách thèm
Phòng loan e
ấp buông rèm
Trăng non tới
độ chả nem rượu mùi
Mân mê nhựa
chảy cùng vui
Bàn tay thong
thả ngậm ngùi chàng ơi!
Xin rằng chớ
có ướm chơi
Để tình mây
gió phương trời xa trôi
Trái tim thấp
thỏm bồi hồi
Hỡi người
quân tử đền bồi chi đây?
Vần xoay ôm
ấp ngất ngây
Sần sùi vỏ
mít múi dầy thịt thơm
Hột to ta độn
với cơm
Long lanh ánh
mắt lửa rơm ngọt ngào
Lửa lòng
thiêu đốt nôn nao
Chàng chàng
thiếp thiếp dạt dào ái ân
Duyên tơ hạnh
ngộ Châu Trần
Tôi yêu mít
lắm toàn thân nóng bừng
Tổ tông họ
mạc vang lừng
Mẹ cha chú
bác reo mừng ngợi khen
Lò hồng
khuân đúc tráng men
Nửa đêm gà
gáy càng quen nết nhà !
10.5.2015 Lu Hà
Chân Như Chốn
Nào
viết tặng
Trần Hiền Châu
Ô kìa con gái
nhà ai
Thướt ta yểu
điệu trang đài ngẩn ngơ
Tây Thi hồn
có nào ngờ
Dưới cầu
nước chảy lờ đờ cá bơi
Chim sa mây
trắng hoa cười
Hiền Châu
xao xuyến cuối trời xa xôi
Trái tim rung
động bồi hồi
Nhớ thương
quang cảnh núi đồi Cao Miên
Khác chi Việt
Quốc thuyền quyên
Trữ La thổn
thức thiên nhiên một tòa
Vẳng nghe
khúc nhạc thái hòa
Bướm ong dìu
dặt nhạt nhòa hạt châu
Trải qua cát
bụi bể dâu
Đĩa dầu hao
cạn mái đầu sầu tư
Lu Hà chan
chứa thực hư
Đêm qua lạc
mộng chân như chốn nào?
Động hồ
sóng vỗ dạt dào
Mặt nhìn tận
mặt cánh đào nhụy vương
Cùng nhau ôn
lại đoạn trường
Phù Sai nức
nở xót thương mảnh đời
Bây giờ xa
cách đôi nơi
Mưa Lào gió
Thái chơi vơi nỗi niềm
Châu Âu heo
hút buồn thêm
Trăng vàng ẻo
lả bên thềm lá rơi!
11.5.2915 Lu Hà
Chung Ngả Hồn
Mây
thơ tri ân
Trần Hiền Châu: Biển Đảo Của Ta
Hồn thi sĩ
đi mây về gió
Cánh rồng
bay sương nhỏ mưa sa
Sóng đôi
cùng với Lu Hà
Hiền Châu
đắm đuối nhạt nhòa phiêu diêu
Lửa lòng
cháy bao điều da diết
Trái tim hồng
tha thiết ai ơi!
Bài ca hy vọng
đất trời
Nỗi niềm xa
nhớ cảnh đời lầm than
Chùm khế
ngọt non ngàn biển rộng
Tấm chân
tình cuộc sống thương yêu
Quê hương
gìn giữ sáo diều
Bướm hoa kỷ
niệm hương chiều thoảng bay
Thế chiến
quốc đắng cay nghiệt ngã
Cuộc bể dâu
nghiêng ngả bao đời
Nghìn năm bắc
thuộc máu rơi
Sông Hồng
bồi đắp biển khơi lấn dần
Nền độc
lập giang san thiết lập
Gò Đống Đa
vùi lấp xác thù
Bạch Đằng
Giang phú ngàn thu
Sóng thần
cuồn cuộn vi vu tiếng đàn
Trương Hán
Siêu chứa chan tình nghĩa
Để muôn đời
con cháu noi theo
Ngất ngây
réo rắt chân đèo
Đuờng về
bản Giốc hắt heo gió lùa
Cô thiếu nữ
thêu thùa dệt lụa
Thảm tình
yêu thơ phú ngân xa
Non sông tổ
quốc bao la
Cà Mau Móng
Cái sơn hà của ta !
18.5.2015 Lu Hà
Cơn Mưa Mùa
Hạ
thơ tri ân
Trần Hiền Châu: Hạ Thương
Nghe gió thổi
hồn mây thổn thức
Giọng ve sầu
rưng rức gọi nhau
Thác trời
xối xả ướt nhàu
Cỏ cây não
nuột đẫm màu thi nhân
Giơ tay với
hương trần ngào ngạt
Ngọn lửa
lòng bát ngát tình thơ
Lẽ nào ta
lại hững hờ
Lăn tăn tăm
cá đôi bờ biệt ly
Mùa hạ đến
ầm ỳ sóng dội
Cánh buồm
nâu le lói mù sa
Đàn chim tung
cánh hải hà
Sân trường
trống vắng nhạt nhòa mưa rơi
Sầu thứ lữ
chơi vơi bốn ngả
Khách đa tình
đau đáu đợi ai?
Hỏi thăm
rặng liễu chương đài
Hàng cây
phượng vĩ áo dài hoài vương
Bao kỷ niệm
đoạn đường thương ái
Chung lối về
tê tái chiều nay
Nhìn nhau đắm
đuối men say
Mai này vàng
đá đắng cay bụi hồng
Màn đêm
xuống mênh mông hiu quạnh
Se sắt buồn
oán trách chi đây
Điệp hồ
chan chứa vui vầy
Canh thâu tầm
tã vơi đầy nỉ non
Chạng vạng
sáng tình còn rạo rực
Khuất lưng
đèo tấm tức trăng đi
Bờ tre ríu
rít thầm thì
Tiếng gà eo
óc đầm đìa châu sa!
18.5.2015 Lu Hà
Đêm Ác Mộng
chia sẻ tâm
tình cùng Trần Hiền Châu
Đêm ác mộng
mịt mù ảm đạm
Phận liễu
bồ thê thảm lắm thay
Xuân thu chiến
quốc ai hay
Xương phơi
đồng nội khói bay lửa hồng
Tranh nghiệp
bá non sông chồng chất
Cát bụi lầm
trời đất cuồng say
Hồn thơ nức
nở đắng cay
Triền miên
thế kỷ chuỗi ngày lầm than
Hán Cao Tổ
gian ngoan lọc lõi
Hàn Tín còn
lạc lối đi đâu?
Bão giông tầm
tã bể dâu
Tây Thi Phạm
Lãi mái đầu phong sương
Ngựa xích
thố trường thương ngọn kích
Lữ Phụng
Tiên thống lĩnh ba quân
Điêu Thuyền
bi sử hồng quần
Long lanh ánh
mắt mỹ nhân mấy người
Kìa Lưu Bị
lả lơi sóng nước
Tôn phu nhân
rạo rực hồn mây
Trăng tuần
ong bướm cỏ cây
Gương soi
bóng nguyệt ngất ngây tình nồng
Xứ xở lạ
tang bồng cố quốc
Cămpuchia thổn
thức Hiền Châu
Lu Hà cũng có
mấy câu
Tâm tình chia
sẻ phiến sầu hoài vương!
16.5.2015 Lu Hà
Duyên Hội
Ngộ Đức Cù Lao
cảm xúc khi
đọc thơ Trần Hiền Châu: Kết Quả Của Tình Yêu
Mưa rả rích
hồn thơ thánh thót
Cánh bướm
hồng thốt nốt lả lơi
Trăng non thấy
dáng hoa cười
Cam lồ mát
rượi chân trời xa xôi
Áo lụa đỏ
bồi hồi mắt kính
Đội khăn
rằn xúng xính hoàng hôn
Ngẩn ngơ thi
hứng bồn chồn
Nửa vòng
trái đất biển cồn sóng dâng
Chiều bả lả
bâng khuâng ảo gíác
Giọt sương
sa cánh hạc chơi vơi
Tần ngần
cát sĩ tỏ lời
Đền nghì
tre trúc hỡi người đằng la
Trang phây búc
mặn mà thắm thiết
Thủy triều
dâng da diết cuồng say
Năm canh rầu
rĩ ai hay
Xót thân cát
lũy mà cay đắng lòng
Duyên hội
ngộ theo dòng đời chảy
Đức cù lao
nắng cháy bèo trôi
Trải bao kiếp
phận luân hồi
Đoạn trường
dâu bể ngọn đồi thông reo
Nhớ thương
lắm hắt heo gió thoảng
Ngồi bán
hàng thấp thoáng hồn mây
Đêm về lầu
ngọc ngất ngây
Điệp hồ
xao xuyến vui vầy canh thâu!
10.5.2015 Lu Hà
Gieo Mầm
Thương Ái
cảm xúc thơ
Trần Hiền Châu: Yêu Chắc Mệt Nhiều
Bởi tuổi
tác chẳng chiều chênh lệch
Đường trần
ai trót chệch hướng đi
Kiếp này chỉ
biết thầm thì
Hồn mây chan
chứa rầm rì thông reo
Dù mỏi gối
leo đèo lội suối
Hiền Châu
ơi! đắm đuối mãi thôi
Trái tim nóng
bỏng bồi hồi
Gieo mầm tình
ái nổi trôi bến nào...?
Thuyền lộng
gió dạt dào sóng vỗ
Bến sông
Tương cổ độ trăng soi
Biển đào cá
nước mặn mòi
Duyên chờ
đằm thắm hẹp hòi chi đâu
Thơ đã ngỏ
dãi dầu mưa nắng
Ngóng trông
hoài cay đắng đợi nhau
Sương rơi cỏ
úa hoa nhàu
Đá vàng phai
nhạt bạc màu trúc mai
Gạt giọt lệ
chương đài tuyết hạnh
Mặt hồ
trong sóng sánh chập chùng
Thư cưu trống
mái bão bùng
Quan quan gọi
mãi thủy chung nghẹn ngào
Ong bướm
giục xôn xao cành liễu
Kìa Giáng
Tiên yểu điệu thướt tha
Vẳng nghe hai
tiếng Lu Hà
Mừng mừng
tủi tủi ngân nga cung đàn
Đêm hợp cẩn
nồng nàn ân ái
Chén rượu
hồng tê tái xót xa
Trăm năm hội
ngộ một nhà
Trời cao
thương cảm gương ngà bèo dâu!
10.5.2015 Lu Hà
Quê Nhà Ta
Đâu
cảm xúc thơ
Trần Hiền Châu: Bay Vào Hư Không
Nghe réo rắt
vần thơ song thất
Đàn hải âu
ngây ngất hương chiều
Thiết tha lục
bát tiểu kiều
Cuộn tròn
búi tóc mĩ miều hoàng hôn
Rằng thuở
trước tâm hồn cô Điểm
Ôn Như Hầu
chỉ đếm đầu tay
Mẫu thân chỉ
bảo cho hay
Truyền thừa
di sản mà say lòng người ...
Cơn sóng dậy
bầu trời lộng gió
Phú Quốc xa
lảo đảo dứt day
Tình vương
bao nỗi đắng cay
Cà Mau hun hút
chuỗi ngày lầm than
Thân bồ liễu
gian nan tất tả
Theo mẹ cha
vất vả làm ăn
Cao Miên xứ
xở trở trăn
Đâm chồi
nảy lộc thơ văn ngập tràn
Xiêm đào trễ
nồng nàn hoa thắm
Mắt kính dâm
thăm thẳm nhìn ra
Mạn tàu
chuếnh choáng dương tà
Nghẹn ngào
thổn thức quê nhà ta đâu?
Làn mây trắng
âu sầu buồn bã
Vầng trăng
non ẻo lả triều dâng
Long lanh ánh
mắt lâng lâng
Nỗi niềm cố
quận bâng khuâng trải dài!
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen