Chuyến về
quê này tôi có mang theo một cái đài bán dẫn nhỏ để
nghe nhạc và tin tức dọc đường. Thực ra mọi chi tiêu
ăn uống hàng tháng trời lang thang các tỉnh thăm họ hàng
và cũng để săn lùng đồ cổ toàn tiền của Tuyết Mai,
nên tôi thấy cũng ngượng thì ra mình chỉ là thằng đi
theo ăn bám mới quyết định bán quách cái đài đi cho
một thằng em trong làng, sau này em gái nó lại lấy con
trai chú tôi thành ra hai nhà lại thông gia với nhau. Số
tiền này tôi giao cho Tuyết Mai giữ và chào chú thím tôi
quay xe trở lại Hâ Nội. Tuyết Mai bảo tiện đường vào
ghé thăm nhà mẹ và các cậu mợ ở một cái làng khá
lớn gần kề thị xã Lập Thạch, mẹ Tuyết Mai là một
bà thẩm phán tòa án đã về hưu. Hai cậu cùng chung một
tên gọi là Thắng lớn và Thắng nhỏ. Cậu lớn làm xã
đội trưởng, cậu nhỏ làm trưởng phòng thông tin huyện,
dì út làm nghề dạy học. Khi tôi đến nhà Tuyết Mai
giới thiệu tôi là bạn, bạn kiểu gì thì không nói rõ.
Cái xe máy
của tôi chạy vòng vèo trên những con đường đất nhỏ
qua các ruộng lúa bị ngã xuống, sang vành và quẹo cả
tay lái, nên cứ thế đẩy về nhà. Định sáng hôm sau
mang ra thị xã sửa. Tôi ngủ tại nhà một đêm, gần
sáng đã nghe thấy tiếng xẻng xúc cát lạo xạo… Mới
nhổm người lên ghé mắt nhìn ra, thấy mẹ Tuyết Mai
đang muốn chuyển cả đống cát sang một góc để tạo
thành lối đi. Tôi bật dậy lật đật chạy ra bác để
cháu làm và tôi hăm hở xúc một thoáng là xong. Bà mẹ
rất cảm kích cám ơn tôi. Cái xe máy sừng sững dựng ở
đầu hè thấy rất nghiêm chỉnh, thì ra đêm qua cậu út
đã sửa xong rồi. Tôi vui lắm cám ơn cậu.
Tuyết Mai rủ
tôi đến nhà dì Lan chơi. Dì rất vui dặn hai cháu cứ ở
nhà, dì còn phải lên lớp dạy học trưa sẽ về. Tôi và
Tuyết Mai ôm hôn nhau, tôi dờ thắt lưng không thấy cái
bọc tiền đâu? Mới hỏi thì Tuyết Mai bảo đưa cho mẹ
rồi để mua thuốc chữa bệnh. Tôi cũng đồng ý luôn,
chúng tôi đang ân ái với nhau bỗng dì Lan bất ngờ về,
dì hốt hoảng đến nhà kêu với mẹ và các cậu, chưa
chi mà hai đứa đã ngủ với nhau. Cậu xã đội trưởng
muốn hô dân quân đến bắt trói tôi, nhưng cậu út và
mẹ ngăn lại. Cậu út bảo phải cưới xin cho đàng
hoàng, chị cậu cũng lo phiền về con gái nhiều mà sinh
bệnh….
Hôm sau tôi
và Tuyết Mai phi xe ra thị xã thì thấy cậu út đứng
giữa ngã ba đường chặn lại, báo tin có điện từ Hà
Nội. Thì ra bố tôi điện gấp về nhà ngay để chuẩn
bị đi sang cộng hòa dân chủ Đức lao động hợp tác.
Nói trắng ra là xuất khẩu lao nô. Bỗng lóe ra trong đầu
tôi một tia sáng, chuyến này đi sẽ không quay trở lại
Việt Nam nữa, chả cần phải bám theo Tuyết Mai để tìm
đường vượt biên vượt biển làm gì?
Chúng tôi lại
xin phép mẹ cậu và dì vội vã phóng xe về Hà Nội.
Nhưng trước hết phải giải quyết sao với Hoàn cho ổn
thỏa. Tôi mới nghĩ ra một mẹo vặt là thưa chuyện với
mẹ Hoàn là muốn cưới Hoàn làm vợ. Tôi thừa biết bà
mẹ sẽ gạt đi, chuyện cưới hỏi phải có cha mẹ hay
chú bác đồng cấp hoặc có người mai mối dạm ngõ,
tiến hành các bước thủ tục rườm rà theo đúng truyền
thống lễ giáo Việt Nam. Tự nhiên bỗng có một thằng
cha ky chú kiết từ đâu như trên trời rơi xuống xông
vào nhà người ta: Này bà già tôi muốn cưới con gái bà
làm vợ. Thì ai người ta chịu. Mẹ Hoàn trả lời luôn,
nhà này luôn có bạn bè của Hoàn đến chơi, tôi không
biết ai là ai? Nay bỗng dưng anh hỏi muốn cưới con gái
tôi làm vợ thì tôi biết trả lời sao? Tôi làm bộ như
thất vọng và xin phép bà về nhà…Còn với Tuyết Mai
quả thực là khó, mà Tuyết Mai lại rất nhiệt tình với
chuyện tôi quay trở lại Đức làm việc. Tuyết Mai cùng
tôi lên tổng cục lao động, và tới gia cư các vị thần
thế quyền hành để dò hỏi đích xác ngày ra đi…Đi
với Tuyết Mai thì cửa nào cũng lọt.
Thực lòng
tôi rất thương Tuyết Mai từ trong lòng, nhưng tình yêu
từ trong trái tim thì tôi lại lại dành cho Hoàn. Tôi thấy
dòng dõi Tuyết Mai và dòng dõi nhà tôi mà nghĩ tới
chuyện truyền giống. Tuyết Mai cũng đã 27 tuổi rồi,
chả mấy chốc sẽ 30 tuổi. Dọc đường tôi cứ hay
huyên thuyên tán tỉnh con gái nên có con trước 30 tuổi,
sau 30 tuổi xương chậu sẽ hẹp lại rất khó đẻ, nhiều
phụ nữ phải chịu phẫu thuật mới cứu được cả mẹ
lẫn con. Tuyết Mai nghe tôi nói chuyện như vậy rất khó
chịu bực mình. Nghe anh nói mà thấy ghét cái mặt, nào
là khó đẻ, xương chậu hẹp…
Nhưng những
gì tôi nói cũng không phải vô lý mà theo cơ sở khoa học.
Chính triết gia Platon cũng từng nói: Phụ nữ tốt nhất
là từ 16 đến 30 tuổi nên có con, là thời kỳ tốt nhất
để sinh sản. Theo pháp luật ở Việt Nam hay toàn thế
giới văn minh 18 tuổi mới được coi là người trưởng
thành. Nhưng với tôi thì 16 đã là người hoàn thiện về
sinh lý, là bông hoa thời kỳ cực điểm đẹp nhất.
29.7.2019 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen