Thời gian đó
tàu xe đi lại rất phiền hà, tôi không ngờ Tuyết Mai
lại nghĩ ra một cách giải quyết hay. Cô ta rủ tôi đi
thăm một làng ngoại thành Hà Nội vì có người trong
giới buôn bán đồ cổ cho biết tin địa chỉ nhà ông
Long. Khi tới trước cửa nhà đã thấy hai cái bình gốm
to tướng như hai cái cột đình đặt ngay ngắn họa tiết
hoa văn rồng phượng rất đẹp. Ở trên nền hè lát gạch
hoa Bát Tràng mát rượi có ba đứa trẻ con ngồi chơi bài
tam cúc. Chúng tô hỏi thăm bố các em có nhà không? Con
chị chừng 13 tuổi bảo anh chị đợi một lát để em đi
gọi bố về. Dưới giàn hoa thiên lý tôi và Tuyết Mai
đứng chờ. Khoảng vài ba phút sau chúng tôi thấy một
ông chừng 45 đến 50 tuổi, dáng hình cao lớn vạm vỡ,
bắp thịt nổi lên cuồn cuộn lưỡng quyền cao, để
hàng ria con kiến xem ra tỉa tót rất công phu.
Chúng tôi lễ
phép cúi đầu chào chú ạ. Ông Long niềm nở hỏi:
-Hai cô cậu
muốn hỏi điều gì?
Tuyết Mai
nhanh nhảu đáp lời
-Dạ thưa chú, chúng cháu vô tình đi qua thấy nhà có hai cái bình sứ đẹp quá mới vào xem.
-Dạ thưa chú, chúng cháu vô tình đi qua thấy nhà có hai cái bình sứ đẹp quá mới vào xem.
Ông Long hỏi
dồn:
-Cô biết gì
về giá trị hai cái bình này, hãy nói nghe thử coi?
Thế là Tuyết
Mai thao thao bất tuyệt nói về hai cái bình, nếu bán ra
nước ngoài chừng chục ngàn đô la, niên đại xuất xứ
vân vân và vân vân… Ông Long ngồi há hốc mồm nghe tỏ
ra kinh ngạc về trình độ hiểu biết của Tuyết Mai quá
uyên bác thâm sâu về đồ cổ. Tuyết Mai giới thiệu nhà
một người hàng xóm ở một làng quê thuộc huyện Lập
Thạch cũng có cái bình vẽ rồng hình như màu đỏ. Ông
Long thích quá, thế cô cậu dẫn tôi tới xem. Tuyết Mai
cho ông Long biết địa chỉ nhà tôi. Ông Long đúng hẹn
buổi sáng hôm đó phi hai xe máy cùng với một đệ tử
đến trước cửa nhà tôi. Tuyết Mai nhờ ông Long chở
chú Thỉnh tôi ngồi sau xe máy còn tay đệ tử chở cái
bu gà có 5 con đủ cả trống mái đứng lèn vào nhau kêu
quang quác thò mỏ ra khỏi bu rất thê thảm .
Thế là đoàn
xe chúng tôi 3 cái xe máy thong dong phi thẳng về Vĩnh Yên
qua ngả cầu Long Biên. Ông Long và ngã đệ tử tuổi còn
rất trẻ chắc là đi theo để học việc, bồi bổ thêm
kiến thức khinh nghiệm về đồ cổ. Tôi vừa hối hả
phóng xe máy lên mặt đường thì bỗng nhiên thấy Hoàn.
Hoàn khóc lóc thảm thiết đòi tôi đưa cô ta đi chơi.
Hoàn cứ nắm chặt ghi đông xe máy của tôi. Tuyết Mai
buộc phải nháy xuống. Tôi không ngờ gặp phải tình
huống này, không biết nói sao với em. Tôi đành phải
gượng gạo anh đã đặt vấn đề xin cưới em làm vợ,
nhưng mợ gạt đi bảo rằng: Không biết ai là ai? Nhà
đông khách khứa bạn bè đến chơi. Vậy mợ không chấp
nhận anh làm con rể rồi kia mà? Hàng xóm láng giềng lao
xao xung quanh. Có một ông chú ngày xưa rất thân với bố
mẹ tôi, chú cũng có hai cô con gái rất xinh và muốn tôi
làm con rể chú. Lúc đó chú cũng đứng đó chú xui bọn
thanh niên loại đầu gấu du thủ du đãng đánh cho Tuyết
Mai một trận vì can tội cướp chồng. Bọn thanh niên
nhớn nhác do dự, tôi quát to: Chúng mày đừng lo chuyện
bao đồng chuyện riêng của gia đình người khác đừng
nghe lời xúi bậy mà xen vào làm càn. Tình thế căng quá,
Tuyết Mai đã bỏ đi xa một đoạn tôi rú ga đuổi theo
và Tuyết Mai vội vã trèo lên rồi chúng tôi phóng thẳng
một mạch. Đến chân cầu Long Biên đã thấy ông Long,
Chú Thỉnh và thằng đệ tử đứng chờ ở đó cùng đồng
thanh hỏi:
-Làm gì mà
lâu thế?
Tôi trả lời
hơi có chút sự cố về mặt kỹ thuật, nay đã ổn rồi
ta đi thôi tranh thủ buổi sáng còn mát mẻ. Sự cố kỹ
thuật gì, họ có thể nghĩ là chuyện xăng nhớt hay phải
bơm đủ hơi vào hai cánh bánh xe máy thì tùy ý.Tôi không
có thời gian giải thích kỹ.
10.8.2019 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen