Nếu tôi ở
Việt Nam tôi sẽ cưới Hoàn làm vợ, vì với em tôi còn
thấy có thi vị của ái tình, nếu tôi có tham vọng quyền
thế muốn leo dần lên cao thì tôi cưới Tuyết Mai làm
vợ. Nhưng tôi lại biết tin mình sẽ quay trở lại Đức,
tôi lại nhớ đến người em gái có mái tóc đen đã cắt
đi một bó con con tặng tôi, gọi là tóc thề. Lúc đó
tôi chưa nghĩ tới em là dòng dõi Do Thái. Tôi không muốn
dây dưa với Hoàn để làm khổ em, nhưng Tuyết Mai lại
bỏ cả công việc ở viện khoa học xã hội, để đưa
tôi đi chơi, em quyết chiếm đoạt trái tim của tôi? Tôi
lại thấy không dấn tiếp mối tình này khi Tuyết Mai
đang khao khát lấy chồng, cắt đứt nửa chừng sẽ làm
Tuyết Mai điên tiết lên phá hỏng chuyến đi sang Đức
của tôi? Tuyết Mai cũng đã từng tự tử vì thất tình
đó sao? Nhờ giao du với tôi mà Tuyết Mai cũng chịu ảnh
hướng ý chí muốn sống muốn vươn lên của tôi, luôn
mỉm cười nhạo báng ngạo nghễ với khó khăn bi thương
tang tóc thành công và thất bại trên đường đời. Sẵn
sàng đạp bỏ bức tường cũ để xây dựng lại bức
tường mới miễn là mình luôn khỏe mạnh và minh mẫn.
Nếu Tuyết Mai có một đứa con cô ta sẽ học làm mẹ và
tu chí hơn, dù có tôi hay không có tôi bên cạnh. Cũng là
cái ân tình của tạo hóa.
Mặc dù không
được bố mẹ ủng hộ, nhưng trong cái đầu của tôi
vừa lương hảo vừa tinh quái thì làm sao mà bố mẹ tôi
hiểu nổi?Thôi thì cứ cưới quách Tuyết Mai đi cho con
đường sang Đức được suôn sẻ. Tạo hoá đã sinh ra
loài người, thiên chức của đàn bà là sinh sản, thiên
chức được làm mẹ là thiêng liêng, sự chung thủy chỉ
có tính chất ước lệ, nếu không yêu nhau hay tình yêu
đơn phương thì chữ chung thủy trở nên thừa thãi, lấy
con cái để tạo ra sự ràng buộc khóa chặt cổ nhau là
một sai lầm. Biết bao phụ nữ muốn có thai mà không
được vì người chồng hay bạn đời bất lực mà phải
thụ thai nhân tạo lấy giống của một người xa lạ.
Tôi cũng đã
thấy thấm thía bài học trước mắt. Thằng Liêm con trai
ông Ba Thạch viện trưởng viện kiểm sát thành phố Hà
Nội bị con Dung nó kiện vì thằng Liêm mà nó đã mấy
lần phải phá thai. Bây giờ thằng Liêm sang Đức lao động
tại sao nó không được đi? Các ông tổng cục lao động
cũng đau đầu nhức óc vì nó.
Con trai ông
viện trưởng như con gà trống đạp mái làm lỡ đi mấy
lứa đẻ của người ta, bây giờ con gà mái nó kiện con
đực. Nên các ông ấy đành cho thằng Liêm trở về nhà
máy da nhân tạo làm đội trưởng, con Dung làm phiên dịch
cho một đội ở một tỉnh cách xa chỗ thằng Liêm ở.
Một lần tôi và Tuyết Mai bỗng thấy con Dung đứng ở
trên cầu thang khu nhà tổng cục, nó đứng chống nạnh
nhìn tôi hằn học căm tức, rực lửa căm thù vì tôi
không yêu bạn gái của nó la N. Bây giờ tôi lại được
vợ chưa cưới đưa lên tổng cục để hỏi dò và vận
động cho tôi sang Đức. Tuyết Mai vốn dĩ học qua các
khóa hướng đạo, học cách quan sát, và cách sống một
mình trong rừng sâu nên rất tinh ý và hiểu bản chất
đểu giả hay ghen tỵ của con Dung. Tuyết Mai ghé vào tai
tôi nói nhỏ: Con Dung này nó ghét anh lắm, mọi biểu hiện
của nó lồ lộ ra nét mặt ra ánh mắt. Ở đời những
cao thủ tài trí thì ghét ai vẻ mặt cũng thản nhiên tỏ
ra không có gì mới là đáng sợ, loại người này không
biết đâu mà lường mà phòng bị. Tôi chỉ tủm tỉm
cười: Kệ người ta có mắt thì nhìn anh không quan tâm.
Con Dung sau
này tôi cũng lại gặp nó ở đôi da nhân tạo thuộc thị
trấn Coswig.
Nó vẫn còn
cố bám thằng Liêm đội trưởng, thằng này đã có người
yêu mới khá xinh đẹp trẻ trung duyên dáng. Tôi hỏi
thằng Liêm tao từ Schwerin đến đây không có chỗ ngủ,
mày cho tao ngụ tạm một đêm. Nó bảo trước hết phải
biên thư cho nó một tuần hay nửa tháng để nó thu xếp
phòng. Tôi biết nó chẳng sốt sắng mặn mà gì nên cho
qua, không cần nó giúp đỡ nữa. Ở đó có một thằng
phiên dịch trước cũng học nghề ở đây, nó đến sau
tôi và thằng Liêm 6 tháng cùng lớp thằng Đức cận.
Thằng này bị bệnh giang mai, người yêu của nó là gái
Hà Nội sang lao động, yêu nó vì nó nói thạo tiếng Đức
bồi. Con bé này phải bị cắt bỏ hai phần ba buồng
trứng vì bị lây bệnh giang mai của nó. Thế nhưng thằng
này tỏ ra kiêu ngạo có ý khinh bỉ tôi nó bảo: Hà ơi
hút thuốc lá đi, nhớ cài vào tai hai điếu mang về. Tôi
nghe nó nói mà buồn nôn, tôi không thèm hút thuốc lá
của chúng nó để la liệt trên bàn. Tôi rút trong túi áo
ngực bao 3 số và chẳng mời ai. Con Dung ngồi đối diện
đưa chân dưới ngậm bàn nó nhè nhẹ đạp vào bộ hạ
tôi. Nó có ý gạ gẫm tôi đụ nó chăng? Tôi thấy nó
già nua xấu xí quá, nên không muốn dây vào với con quỷ
cái dâm dục này. Cái của nó có để mốc, lên rêu xanh,
váng xanh váng đỏ, ruồi nhặng bu đến thì mặc nó, chứ
ai ngu dại gì mà dính vào để mắc vạ vào thân. Nhìn
cái mặt nó cũng đủ biết lắm bệnh hoạn và đầy cạm
bẫy. Hãy tránh xa nó ra, càng xa càng tốt.
Tôi ngao ngán
đứng dậy không nói một câu nào và cũng không thèm nhìn
mặt con già này, vừa lúc thằng Cường mắt là đàn em
thân thiết rủ đi ra quán. Thằng Cường mắt sau này cũng
làm phiên dịch của một đội lao động vùng núi cao. Nó
hồi nhỏ cũng vào loại hay thích ẩu đả trong giới
giang hồ, bị chém một nhát bên đuôi mắt trái vẫn còn
một cái sẹo dài. Nhưng sau này là người trưởng thành
sống có chừng mực và rất biết điều.
Sau khi vô
tình gặp lại con Dung ở tổng cục đào tạo, tôi suy
nghĩ rất nhiều về chuyện nó kiện thằng Liêm, nên tôi
đồng ý với Tuyết Mai mua mấy con gà, trầu cau và nhờ
chú Thỉnh tôi đi về huyện Lập Thạch tới nhà Tuyết
Mai làm lễ dạm hỏi cho tôi. Tất nhiên chú Thỉnh tôi
sốt sắng nhận lời. Tôi cũng đồng ý với bố mẹ tôi
chả mời họ hàng hai bên nội ngoại xuống dự lễ, đám
cưới đơn giản có gì ăn ấy, họ hàng ai ở dưới Hà
Nội thì mời đến đánh chén một bữa, bạn bè của tôi
của Tuyết Mai chỉ mời vài ba người. Trước đó Tuyết
Mai dẫn tôi đi Hải Phòng chắc có ý muốn thông báo cho
ông bố nuôi làm bí thư tỉnh ủy một tiếng là cô sẽ
lấy chồng cho nó phải đạo. Tuyết Mai dẫn tôi đến
những chỗ sang trọng nhất ở thành phố này như khách
san Hồng Bàng, Bạch Đằng v. v… Tới đâu tôi cũng thấy
dân Hải Phòng đón tiếp cô ta rất khúm núm trọng thể,
họ đồn đại ông bí thư thành phố là bố cô ta, hay
cha đỡ đầu gì đó. Tôi thấy họ háo danh trọng vọng
gia thế con cái hay người thân các quan trên một cách lố
bịch chết cười. Nhưng tôi cứ lầm lũi đi cạnh Tuyết
Mai mặc cho họ cung phụng mình vừa được ăn vừa được
tí tiếng hão huyền, chả mất gì của mình mà lại có
lợi.
Chúng tôi đến
nhà cô chú Vinh. Chú Vinh từng là thượng tá làm việc ở
bộ công an đã nghỉ hưu, nhưng giữa đường bị chặn
lại vì tôi đi xe máy không có bằng lái, nên cảnh sát
giao thông thu giấy tờ sở hữu xe của tôi. Chú Vinh nghe
chuyện lại lật đật đến đồn công an xin lại giấy
tờ cho tôi. Ông ấy cứ ba hoa khoe khoang tôi là con rể
ngài bí thư thành phố…Tuyết Mai bảo chỉ đến thông
báo, hay bắn tin cho ông cha đỡ đầu biết một tiếng
thế thôi. Tôi cũng chẳng cần gặp vì đám con cái nhà
ông ấy không ưa gì Tuyết Mai. Sau đó chúng tôi lại quay
xe trở về Hà Nội.
5.8.2019 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen