Nhập Thể
Linh Hồn
viết tặng
Trần Hiền Châu
Nhớ thương
ta viết bài thơ
Linh hồn nhập
thể huyền mơ sóng đào
Xôn xao biển
động gió gào
Tình người
non nước dạt dào kiều nhi
Thẹn thùng
trinh nữ thầm thì
Cánh hoa hoang
dại rầm rì canh thâu
Mặc cho mưa
nắng dãi dầu
Thủy chung
sau trước giang đầu đợi ai ?
Xót cho rặng
liễu chương đài
Tràng An xa
cách đoạn dài chinh nhân
Bụi hồng vó
ngựa lần khân
Thời gian
vàng võ bướm xuân não nùng
Phòng không
chiếc bóng hận cùng
Hồn theo cánh
gió chập chùng biển khơi
Thuyền tình
chấp chới chơi vơi
Cung đàn dang
dở chân trời xa xôi
Thấy ai tôi
lại bồi hồi
Lạc miền vô
thức nổi trôi sông hồ
Mong chi gây
dựng cơ đồ
Thả dòng lá
thắm nhấp nhô cá vờn
Nửa đêm
thổn thức đòi cơn
Tóc mây lõa
xõa giận hờn chi đây
Phụng loan
trọn kiếp vui vầy
Đuốc hoa hợp
cẩn vơi đầy nỉ non
20.5.2015 Lu Hà
Thương Nhớ
Hai Nàng Hiền Châu
viết tặng
hai chị em Trần Hiền Châu Và Hiền Châu
" Trên
trời có áng mây vàng
Ở giữa mây
trắng hai nàng Hiền Châu
Lu Hà ngửa
mặt đứng cầu
Mong sao ôm ấp
mối sầu tương tư"
Trên thượng
giới chư tiên hội họp
Trời đất
ơi! Xin góp đôi lời
Có chàng thi
sĩ chơi vơi
Áng mây vần
vũ lả lơi bồi hồi
Mây theo gió
nổi trôi chăng chớ
Vàng tím xanh
duyên nợ ba thu
Ở trong ảo
ảnh vân du
Giữa là tâm
thức hình thù ra sao?
Mây tha thiết
nghẹn ngào thổn thức
Trắng hồng
xinh rạo rực ai ơi !
Hai cô tiên
nữ mỉm cười
Nàng thơ cánh
bướm chân trời mờ xa
Hiền thục
quá Hằng Nga ẻo lả
Châu ngọc
tuôn lã chã giọt sương
Lu Hà thơ
thẩn vấn vương
Hà Giang Bắc
Cạn yêu thương thuở nào
Ngửa tấm
lòng thanh tao mộng tưởng
Mặt tình
quân sao giống Phù Sai
Đứng trên
vọng nguyệt chương đài
Cầu phong mỹ
nữ nét ngài nở nang
Mong sao hết
hỡi nàng Vệ Nữ
Sao trời say
nghiêng ngả cung Hằng
Ôm cho thật
chặt mơ màng
Ấp môi kề
cận dịu dàng giai nhân
Mối tình đã
chứa chan tột đỉnh
Sầu chẳng
vơi biết tính làm sao ?
Tương Như
rơi lệ nghẹn ngào
Tư tình gảy
khúc bến đào sông trăng!
22.5.2015 Lu Hà
Sao Vừa Lòng
Nhau
cảm xúc từ
bài thơ Ngẫu Hứng Vu Vơ của Nguyễn Thúy Hoa
Rằng em cứ
gọi ha lô !
Thôi đừng
hỏi nữa tìm đò mà sang
Lu Hà tên họ
rỏ ràng
Bấy lâu
quyết chí tìm nàng Thúy Hoa
Gặp nhau khóe
hạnh nhạt nhòa
Xôn xao ong
bướm kìa tòa thiên hương
Xinh tươi lấp
ló nõn nường
Nụ cười hé
nở môi hường thiết tha
Trông xa chẳng
khác Hằng Nga
Lại gần
duyên dáng mặn mà Thái Chân
Anh đây dặm
nẻo phong trần
Gươm đàn bỏ
gánh bần thần ngẩn ngơ
Ai hay giấc
mộng bao giờ
Hồn thơ đắm
đuối bên bờ sông Tương
Càng nhìn
càng ngắm càng thương
Càng say vẻ
ngọc càng vương vấn nhiều
Giang Đông
một thuở Tiểu Kiều
Chu du đàn
hạc mĩ miều hoàng hôn
Lửa lòng rạo
rực sóng cồn
Triều dâng
cuồn cuộn bồn chồn tình ai
Nôn nao lên
vọng nguyệt đài
Thẹn thùng
em bảo u hoài ngàn xưa
Còn chăng một
chút hương thừa
Trải bao thế
kỷ sao vừa lòng nhau?
* Bút danh của
tôi là Lu Hà, nhưng cô Thúy Hoa cứ gọi Hà Lu nghe chệch
ra là hallo!
23.5.2015 Lu Hà
Âm Thầm Châu
Sa
cảm xúc từ
một bức ảnh và thơ của Trần Hiền Châu: Vượt Khó
Trời mây u
ám xót thương
Không gian
lạnh lẽo quê hương tủi sầu
Đất bùn
nhầy nhụa trên đầu
Hồn nhiên em
bé dãi dầu nắng mưa
Lần hồi từ
sáng tới trưa
Tuổi thơ rơi
rụng khi chưa vẹn tròn
Ba tuần trăng
đã héo hon
Kiếp nghèo
heo hút lon ton ngoài đồng
Nỗi buồn
thống thiết mênh mông
Mầm xanh ảm
đạm trái hồng tả tơi
Lớn lên cánh
gió bụi đời
Bông mai rũ
rượi chơi vơi gượng cười
Phố đêm đèn
sáng lả lơi
Khách sương
nào kẻ lệ rơi đôi hàng
Gà kêu eo óc
xóm làng
Bát cơm manh
áo bẽ bàng lương tâm
Não lòng phụ
tử tình thâm
Mẹ ngồi bậu
cửa âm thầm châu sa
Ngước lên
nửa mảnh gương nga
Tương lai mù
mịt góc nhà củi rơm
Nghẹn ngào
cá nướng cháy thơm
Chia nhau nức
nở mắt cờm tro than
Xót xa thân
phận bần hàn
Bức tranh xã
hội thế gian não nùng!
24.5.2015 Lu Hà
Khác Đời
viết tặng
nữ sĩ Trần Hiền Châu
Hà cát sĩ
không hề uống rượu
Dáng thanh tao
tư lự toạ thiền
Hồn say lạc
nẻo thôi miên
Thuyền quyên
rạo rực thiên nhiên một tòa
Đứng trước
động bướm hoa hoan hỉ
Gió thì thào
thủ thỉ tiên nga
Mê man những
buổi chiều tà
Ánh dương
vụt tắt gương nga bóng lồng
Cây nghiêng
ngả mây hồng tha thiết
Giọt sương
sa da diết giai nhân
Hỏi ra là
Trác Văn Quân
Cung đàn Tư
Mã bần thần ngẩn ngơ
Bao thế kỷ
ai ngờ gặp lại
Nét phong ba
chẳng ngại đường xa
Năm châu bốn
biền quan hà
Trên trang
phây búc mặn mà ái ân
Tình phu phụ
tần ngần hồi tưởng
Chẳng khác
xưa bến mộng sông trăng
Hôm nay tận
mặt rõ ràng
Cao ly rưọu
bồ dễ dàng quyên sao?
Thiếp bồi
dưỡng sơn hào hải vị
Nước canh
sâm tráng khí anh hào
Sóng lòng
nghe vậy dạt dào
Nửa vòng
trái đất nghẹn ngào Hiền Châu!
* cảm hứng
từ câu hỏi của Trần Hiền Châu. Thi sĩ Lu Hà có uống
sâm Cao Ly khi làm thơ không?
24.5.2015 Lu Hà
Sầu Mộng Ái
Ân
tri ân thơ
Trần Hiền Châu tặng: Mưa Lòng
Hà thi sĩ
ngất ngây mưa gió
Gió thầm thì
lảo đảo Hiền Châu
Châu sa khóe
hạnh u sầu
Sầu rơi tà
áo thấm màu hương sen
Sen trong trắng
hồn nhiên thục nữ
Nữ hoàng
xinh chế ngự tim ai?
Ai dìu lên
vọng nguyệt đài
Đài cao lồng
lộng đêm dài mưa thâu
Thâu canh khúc
phượng cầu Tư Mã
Mã Siêu còn
muôn ngả binh đao
Đao thương
xông xáo Tử Long
Long Quân xao
xuyến tơ lòng Âu Cơ
Cơ hồ thỉ
bàn cờ thế nước
Nước non
tình rạo rực đôi ta
Ta buồn
thương nhớ Hằng Nga
Nga soi bóng
nước gương ngà sương rơi
Rơi nước
mắt lả lơi thần vũ
Vũ sơn ơi!
Chan chứa Sở Vương
Vương tình
mộng tưởng thê lương
Lương tài
văn đống có thương Châu - Hà?
Hà thổn thức
ngọc ngà Vệ Nữ
Nữ thần sầu
dâu dẩu môi son
Son vàng gác
tía đòi cơn
Cơn say huyền
ảo chập chờn gần xa
24.5.2015 Lu Hà
U Hoài Hè Thu
thơ tri ân
Trấn Hiền Châu: Hạ Tàn
Đâu cứ phải
hương tàn nhụy rữa
Gió thu về
lần lữa hè qua
Phượng rơi
lả tả cuối mùa
Xôn xao ong
bướm cúc hoa mỉm cười
Người thiếu
nữ chơi vơi chăng chớ
Đội khăn
rằn nhắn nhủ cùng mây
Dạt dào mai
trúc ngất ngây
Yến oanh thỏ
thẻ vui vầy trăng lên
Đằng đông
đã thôi miên huyền ảo
Chị Hằng
Nga lảo đảo men say
Chặp chờn
đom đóm lắt lay
Ao chùa sóng
sánh càng day dứt tình
Nghe vũ trụ
hành tinh chuyển động
Phút giao hoan
in bóng hình ai
Nửa vòng
trái đất u hoài
Giọt sương
lã chã thiên thai vọng đài
Hồn thơ mộng
ngân dài thánh thót
Tựa cung đàn
chim hót véo von
Trái tim rầu
rĩ héo hon
'Tình quân xa
cách núi non nhạt mờ
Con sóng vỗ
đôi bờ biển gọi
Nụ hôn hờ
đắm đuối mãi thôi
Phù du bèo
bọt nổi trôi
Vơi đầy
khóe hạnh làn môi mọng đào
18.5.2015 Lu Hà
Miệng Lưỡi
Trần Hiền Châu
cảm hứng về
nữ sĩ Trần Hiền Châu
Miệng lưỡi
như Tô Tần thuở trước
Kìa Trương
Nghi thao thức chiêm bao
Nữ nhi nay
khoác chiến bào
Trời long đất
lở thi hào văn nhân
Hà Cát Sĩ
bần thần ưu ái
Trần Hiền
Châu chẳng ngại đường xa
Giong buồn đè
sóng giang hà
Sá chi ghềnh
thác qua nhà ghé thăm
Angkor Wat
trăng rằm tha thiết
Nương tử
ơi! Da diết lòng ai
Thanh tao mắt
phượng mày ngài
Chén thù chén
tạc canh dài nỉ non
Luận song
thất môi son múa bút
Lục bát tình
hun hút chiều sâu
Dập dìu lên
xuống từng câu
Cung đàn réo
rắt chân cầu bướm ong
Hồn ngây
ngất sóng lòng dào dạt
Tình trúc mai
ngào ngạt hương hoa
Nhìn nhau ca
khúc thái hòa
Chàng chàng
thiếp thiếp nhạt nhòa canh thâu
Hãy thắp
sáng đĩa dầu thơm thảo
Ngọn đèn
khuya huyền ảo bóng mây
Từng trang
nhật ký vui vầy
Biết bao kỷ
niệm ngất ngây thế này
Thế chiến
quốc đắng cay thuở trước
Thuyết khách
cười rạo rực Hà - Châu
Chu Du Gia Cát
đứng hầu
Ai như Thục
Chủ ngồi chầu nghe thơ!
25.5.2015 Lu Hà
Nhân Tâm Đức
Đảo Xoay
viết tặng
nữ sĩ Trần Hiền Châu
Nhân tâm đức
đảo xoay thần vũ
Vũ trụ tình
thác lũ ngàn thu
Thu rơi tuyết
hạnh oán thù
Thù trong mây
gió âm u vẳng đời
Đời tủi
hận tả tơi manh chiếu
Chiếu quán
tâm kẻ thiếu người thừa
Thừa sai vị
kỷ đong đưa
Đưa hồn ly
biệt khi chưa trọn tình
Tình yêu có
muôn hình vạn trạng
Trạng sư nào
cáng đáng cho ta
Ta bà sa đọa
xót xa
Xa hương lỡ
bước quan hà dặm băng
Băng tuyết
đóng còn chăng ân nghĩa
Nghĩa đèo
bồng chan chứa nào ai
Ai hoài thổn
thức canh dài
Dài theo năm
tháng điếc tai khối phường
Phường nhơ
nhuốc trăm phương ngàn kế
Kế mưu bày
thế kỷ tang thương
Thương đời
nhân họa thê lương
Lương tâm
điên đảo gạt lường mãi sao?
Sao chẳng
thấy anh hào tuấn kiệt
Kiệt xuất
tài tha thiết non sông
Sông hồ ra
tới biển đông
Đông tây nam
bắc chất chồng oan khiên
Khiên giáo
mác triền miên xã hội
Hội kín đầy
tăm tối lương nhân
Nhân loài bấn
loạn tâm thần
Thần kinh tàn
phá xác thân rũ tàn.
* Viết bài
thơ này để tri ân nữ sĩ đã sáng tạo ra kiểu thơ song
thất lục bát nối âm vận độc đáo tính nghệ thuật
lô rích liên hoàn cao.
25.5.2015 Lu Hà
Tâm Với Đức
tri ân nữ sĩ
Trần Hiền Châu: Chữ Tâm
Tâm với đức
tuy hai là một
Một chữ tâm
là tốt muôn đời
Đời người
giông tố xa khơi
Khơi dòng bể
khổ trăm nơi nẻo trần
Trần gian lắm
bất nhân thủ đoạn
Đoạn đường
trường tủi hận bi ai
Ai còn ác
mộng đêm dài
Dài theo năm
tháng u hoài khổ đau
Đau đớn lắm
dãi dầu mưa nắng
Nắng tàn
phai cay đắng lòng người
Người hèn
quen thói nịnh đời
Đời như
giấc mộng lả lơi bướm hồng
Hồng lên nhé
bềnh bồng ân ái
Ái tình nào
tê tái giai nhân
Nhân loài chi
dám phân trần
Trần duyên
sóng nước tấm thân bọt bèo
Bèo trôi nổi
hắt heo bờ bến
Bến mê sầu
nghèn nghẹn vầng trăng
Trăng hoa chi
nữa ả Hằng
Hằng Nga nức
nở bẽ bàng chỉ tơ
Tơ duyên lỡ
hững hờ mưa gió
Gió bão cuồng
chao đảo tình mây
Mây kia vần
vũ đó đây
Đây là đạo
đức, sao đầy chữ tâm
Tâm địa
xấu tình thâm tan nát
Nát lương
tri phẩm chất con người
Người như
con kiến củ khoai
Khoai lang khét
lẹt nhẫn hoài đức nhân!
*Nữ sĩ Trần
Hiền Châu văn vẻ là: Áp cú xoay đảo, bát quái liên
hương vận.
Còn tôi đơn
giản là thơ song thất lục bát nối vận bằng trắc.
25.5.2015 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen