Đoàn xe hai
bánh sầm sập băng qua cầu Long Biên hùng hổ lao về
huyện Lập Thạch thuộc tỉnh Vĩnh Phú với những mục
đích khác nhau. Tôi, Tuyết Mai và chú Thỉnh là đi hỏi
vợ, còn ông Long với cậu đệ tử là đi xem cái bình
gốm màu đỏ có vẽ rồng. Gần trưa thì cả ba chiếc xe
máy tới sân nhà mẹ Tuyết Mai, làm cho các cậu dì rất
ngạc nhiên?
Tuyết Mai vội
vàng giải thích ngay là hôm nay là ngày đẹp trời, cô ta
đưa tôi và chú Thỉnh mang đồ xính lễ tới để xin hỏi
cưới cô ta về làm vợ? Lúc đó ông Long mới ngã ngửa
người ra, ông vội vàng bảo Tuyết Mai đưa đi xem bình
gốm quý. Tuyết Mai đưa đến nhà một ông hàng xóm vốn
dĩ ngày xưa là thày giáo dạy lớp 1 của cô ta. Ông Long
sa sầm nét mặt thì ra cái bình đó màu xanh trạm rồng
hổ vờn nhau chứ không phải màu đỏ là thứ ông đang
khao khát săn lùng.
Cả nhà mẹ
và các cậu vội vã hòa giải hai bên, xoá bớt cơn thịnh
nộ của thày tớ ông Long, thì ra mình bị hai đứa trẻ
ranh này nó lợi dụng chỉ để làm phu xe cho chúng nó chứ
đồ cổ quái gì?
-Thôi đằng
nào các ông đã đến đây thì xin mời các ông ở lại
tham dự lễ ăn hỏi cho hai cháu.
Ông Long cũng
nguôi giận và vui vẻ ở lại dự lễ. Tôi thấy Tuyết
Mai này đúng là một người con gái mang dòng máu độc
tài, bố cô ta từng là tướng lãnh cao cấp trong quân đội
thét ra lửa, còn Tuyết Mai cũng thét ra lửa trong gia đình.
Mọi người kể cả mẹ đẻ, các cậu dì chú bác và cả
tôi nữa cũng phải nghe theo mọi sự sắp đặt của cô
ta răm rắp.
Cũng phải
nói sơ qua đôi nét về sự ra đời của cô ta. Chính tôi
đến bây giờ vẫn không hiểu bố cô ta là ai? Là con một
ông tướng cộng sản nhưng ông tướng nào? Trong bảng
danh sách tướng lãnh đều công khai trên báo chí? Bà nội
Tuyết Mai không thừa nhận cô là cháu gái bà mà lại
nghi ngờ là con riêng của ông Bùi Quang Tạo bí thư thành
phố Hải Phòng. Hai gia đình luôn có các cuộc chiến
tranh cãi vã. Mẹ Tuyết Mai cấm Tuyết Mai không được
đến thăm nhà bà nội, nhưng Tuyết Mai cứ đến nên bà
mẹ điên tiết lên vác dao chém Tuyết Mai bị thương nhẹ
ở bả vai. Sau gia đình bên nội thấy Tuyết Mai càng lớn
càng xinh và học giỏi vô cùng nên bà nội mới thừa
nhận là cháu bà. Tuyết Mai đúng là một hạt giống đỏ
của cách mạng. Do bố mẹ đều đi công tác cả nên cô
ta được nuôi dạy trong nhà trẻ quân đôị, các bà bảo
mẫu nhận nhiệm vụ săn sóc từng ly từng tý để hy
vọng làm giống gà nòi cho cách mạng. Theo kế hoạch 10
năm trồng cây trăm năm trồng người của đảng và của
ông bác Hồ gì đó. Ai ngờ hạt giống đó lớn lên nó
bị phai màu không còn đỏ nữa mà hóa thành màu vàng,
hay màu xanh lờ lợ và cũng chả ai biết chính xác là màu
gì?
Tôi được
giao nhiệm vụ phóng xe đến nhà bà nội để đón bà về
dự lễ gia tiên. Nhất bái thiên địa, nhị bái tông
đường, phu thê tam bái. Nhà cũng có sẵn con lợn đang
lớn cũng làm thịt luôn cho mọi người ăn uống no say bí
tỉ. Chiều tối thày trò ông Long xin phép ra về, tiện
đường cũng đưa chú Thỉnh tôi trở về Hà Nội. Còn
tôi xin phép mẹ hai cậu và dì đưa Tuyết Mai về Hà Nội
để kip làm lễ cưới. Nhà gái giữ ý không có ai muốn
về tham dự mặc dầu tôi và Tuyết Mai nài nỉ mời mấy
lần. Ở Hà Nội có chú Phương là em trai ruột bố Tuyết
Mai cũng diện cán bộ cấp cao thay mặt gia đình hai bên
nội ngoại sẽ tới dự đám cưới của cháu gái.
Ngày cưới
của tôi thằng em kế tôi đứng ra tổ chức kê mấy hàng
ghế căng phông treo đèn kết hoa, một giàn A Kai nổi nhạc
om xòm… Tôi quên không mua hoa tặng em, may quá có hai đứa
em sinh viên trường học khoa anh ngữ mến tài Tuyết Mai
nói được thông thạo 5 thứ tiếng đã mua tặng hai lẵng
hoa, không có nhẫn cưới chỉ có tờ đăng ký kết hôn
do quận Đống Đa cấp mấy hôm trước là có giá trị
nhất. Bạn của Tuyết Mai có Lan giảng viên đại học và
Dũng là một anh chàng kỹ sư nhà máy dệt. Bạn tôi chỉ
có thằng Hà họa sĩ, khách khứa kẻ ra người vào láo
nháo một vài tiếng là xong. Chú Phương nhìn đám cưới
như vậy cũng ngao ngán rơm rớm nước mắt thương cho
người anh trai từng là một hổ tướng lừng danh mà đám
cưới con gái ông lại tẻ nhạt quá mức. Theo đường
lối tiết kiệm của đảng thì tôi là một tấm gương
sáng cần phải đươc noi theo. Tôi là anh hùng Lôi Phong
của Việt Nam. Nhưng tôi khác Lôi Phong về bản chất, Lôi
Phong đã cống hết số lương binh nhất ít ỏi của mình
cho người nghèo để mua lấy tiếng khen của ông Mao Xáng
Xế, còn tôi thì chẳng thằng nào ăn được của tôi cái
gì nếu không có đi có lại, người ta mời mình và mình
mời người ta thật sòng phẳng. Nói như vậy tôi không
phải là kẻ tàn nhẫn kiết sỉ. Nhớ một lần tôi từ
Đức trở về Việt Nam thăm bố đang bị bại liệt, có
tranh thủ đi Quan Thánh chơi. Tôi thấy một người ăn mày
đáng tuổi cha mình đang lê lết trên vũng đất bùn, ngửa
tay xin kẻ qua người lại thê thảm vô cùng. Tôi không có
sẵn tiền trong túi, nên bỏ qua. Đi một đoạn khá xa mà
lòng tôi áy náy không yên, tôi không thể nào chịu đựng
nổi lương tâm mình đang cào xé. Lương tâm là gì mà có
uy lực ghê gớm như vây? Theo tôi có thể là từ một anh
chàng nào đó sống cách tôi từ một hành tinh xa lạ, anh
ta có cùng nhịp đập của trái tim, có cùng tần số cộng
hưởng năng lượng từ trường vũ trụ tâm linh thần bí,
anh ta sáng suốt hơn tôi thầm nhắc nhở trách cứ tôi?
Tôi hỏi thằng em có sẵn tiền lẻ trong túi đưa ngay cho
anh. Tôi chạy bộ trở lại gần 2 cây số rơm rớm nước
mắt trao cho ông lão ăn mày số tiền lẻ rồi mới thư
thả quay trở lại.
Với tôi như
vậy là đủ, vì tôi là một con người thực dụng, sống
không thích khoa chương tiền của mình mang được từ Đức
về kể cả chiếc xe máy là thứ đáng giá nhất cũng bán
đi để chúng tôi hưởng những tuần trăng mật thật
đẹp. Bạn bè nhiều đứa nó bảo ông bà này không phải
tuần trăng mật mà cả tháng trăng mật cả năm trăng
mật, có thứ gì bán sạch để tiêu xài. Vì nghĩ như vậy
nên tôi không cưới Út Mười làm vợ vì nhà gái thách
cưới cao quá, họ muốn đẹp mặt vẻ vang mà dùng cái
lễ giáo cổ hủ háo danh háo tiếng mà muốn bóc lột hút
máu tôi? Đừng hòng, tôi không phải là thằng ngu háo sắc
mà dễ ai bóc lột được mình. Khối đứa đám cưới
hoành tráng, tốn kém hàng tỉ đồng rồi khi về làm dâu
sống như con chó ghẻ, nếu như còn tịt ngòi không sinh
cho nhà người ta một đứa con nối giõi thì dăm bữa nửa
tháng họ lại tống khứ ra khỏi cửa. Khối người phải
vay mượn theo giá cắt cổ để tổ chức đám cưới, sau
đám cưới phải lao động ho lao hộc máu ra mà vợ chồng
sinh ra thù oán căm hận nhau. Với tôi không ăn được của
thiên hạ thì thôi, còn đố ai ăn được của tôi. Một
đám cưới chỉ mời anh em họ mạc trong nhà đến đánh
chén một bữa say bí tỉ là xong. Số tiền bán xe máy và
vàng tôi mua giường tủ vô tuyến truyền hình cho Tuyết
Mai xem và tôi cố gắng hết đêm lại ngày mong sao cho
Tuyết Mai chóng thụ thai, hay đã thụ thai trước ngày
cưới để chuẩn bị tôi có phải xa nhà thì bố mẹ tôi
có đứa cháu nội, sớm tối có ông có cháu, có bà có
cháu là tôi đã hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng của tổ
tiên nhà tôi và nhà Tuyết Mai. Tôi biết trước sau tôi
sẽ phải xa em, nên tôi hàng ngày chiều chuộng yêu thương
em hưởng cho tận cùng cái hương vị tào khang ân nghĩa
vợ chồng đẹp nhất trên thế gian này.
Cái chính là
nhận thức chính trị tư duy của tôi là không chấp nhận
chế độ xã hội mà tôi đang sống. Vì vậy tôi muốn
đánh một canh bạc với cuộc đời, tôi phải thương cái
thân tôi do tinh cha huyết mẹ tạo thành. Đất nước này
không chấp nhận nhân tài và nhân phẩm làm người tử
tế mà họ chỉ chăm bẵm nâng đỡ những ai chịu kiếp
nô tài trung thành ngoan ngoãn nghe theo lời họ. Với tôi
con người là do tạo hóa sinh ra, nó là một cuộc hiện
sinh là hành trình phóng thể những tia sáng của hào quang
trí tuệ có ý nghĩa cho nhân loại chứ không phải là
một sự tồn tại theo băn năng sinh dục vật chật của
loài vật.
Háo danh hiếu
thắng mơ mộng hão huyền là căn bệnh nguy hiểm trầm
kha của loài người. Nhớ hồi trẻ mấy thằng bạn tôi
an ủi với cha mẹ:
- Thôi bố mẹ
để con ra đi giải phóng miền Nam, con sẽ cố gắng mang
về cho bố mẹ cái áo bốn túi và những tấm huân chương
cho vẻ vang hãnh diện với làng xóm họ mạc.
Họ bị vùi
dập bị khóa chân xiềng xích vào xe tăng chỉ được
phép xông lên chứ quyết không lùi cũng chỉ vì căn bệnh
háo danh hãnh tiến ngu dại mà thôi. Cái háo hanh hãnh tiến
đó lại được an ủi ma mị bởi lý tưởng của anh
chàng Paven khố rách áo ôm: Cái quý giá nhất của con
người ta là đời sống. Đời người ta chỉ sống có
một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những
năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn về
những dĩ vàng ti tiện và hèn đớn của mình. Để khi
nhắm mắt xuôi tay, ta có thể nói rằng: Tất cả đời
ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao
đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng
loài người.
Đúng là nhà
văn nói láo nhà báo nói phét, ai cần lũ dân ngu cu đen
này đấu tranh giải phóng loài người? Đồ xảo ngôn
ngụy biện trí trá, hãy biết thân biết phận mà ngồi
im đừng có manh động gì cả người ta còn thương còn
có miếng ăn bố thí mà nhét vào miệng hay chỉ bị lùa
đi bới rác hay bị dồn cả lũ vào trại tập trung, dồn
vào các nông trang tập thể mà sống như súc vật. Hay
chính lũ chúng nó đầu óc ngu muội tối tăm kể cả
những tên giáo sư triết học đầu củ chuối óc bã đậu
cũng rời bỏ nước Pháp để về đi theo cách mạng giải
phóng dân tộc hay là theo lũ ma quỷ chó sói táo lê bánh
bao sẵn sàng tắm máu tiêu diệt nòi giống sát hại dân
mình? Cái lý tưởng ba xu của những anh chàng Paven đó
thật là nực cười.
11.8.2019 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen