Sau khi chào
ông bà Thất các cô chú gì, cám ơn hết thảy họ hàng,
tôi phải chở cho Tuyết Mai một cái bọc có hơn chục
cái bát đĩa cổ, tiện đường rẽ qua ngả Phú Thọ thăm
nhà ông bà Vệ Bàn vốn là Việt Kiều từ Thái Lan về.
Ông Vệ Bàn là cháu bà nội tôi vốn dĩ là vệ quốc
quân theo đoàn quân Tây tiến để xây dựng cơ sở cách
mạng ở đó và lấy vợ luôn. Vì nghe theo lời kêu gọi
của đảng bác, ông Vệ lại khuyên bà Vệ lại mang các
anh chị trở về Việt Nam. Tôi nhớ ngày đó các chị
xinh tươi như những đóa hoa trà mi, nói tiếng Việt trọ
trẹ líu lô như chim hót. Anh Thọ là con út bằng trà tuổi
tôi, thích chơi đàn ghi ta.
Ông bà giận
nhau mỗi người một niêu vì bà oán ông đang sống yên
ổn ở Thái Lan giàu có vô cùng, bỗng dưng bầu đoàn thê
tử dắt díu nhau trở về, trước hết phải cống nạp
cho nhà nước một tài sản khá lớn để xây dựng chủ
nghĩa xã hội, đổi lại được cấp cho một mảnh đất
hoang bên lìa đường quốc lộ, lợp mái nhà tranh. Chuyện
kể vào đêm trời giông bão giật, sấm chớp đùng đùng
các chị ôm nhau khóc vì sợ hãi. Các chị lại sợ
chuột, cứ thấy chuột là kêu thét lên. Khi tôi và Tuyết
Mai đến thì ông bà lại giả vờ làm hòa làm cơm mời
hai cháu. Bà Bàn rất thích Tuyết Mai khen nức nở con bé
uyên bác quá, nghe nó nói chuyện thao thao bất tuyệt, cái
gì cũng biết, có chấm có dứt mạch lạc vô cùng. Rồi
bà chỉ vào mặt tôi, còn mày với thằng Thọ nhà này
chả làm được việc gì ngoài việc ăn rồi nằm hay tỉu
hay tăm hay ăn rau sống hay nằm ngủ trưa, lười biếng vô
cùng. Tôi chỉ biết nhe răng ra cười. Nhà trồng rất
nhiều mít, nhãn và ổi. Khi tôi đến chơi thì các chị
đã trưởng thành đa số đã lấy chồng và làm việc,
anh Thọ cũng ra Hà Nội. Đặc biệt chị cả làm phát
thanh viên chuyên về khoản tiếng Thái. Các con ông bà Vệ
đều gọi bố tôi bằng chú xưng cháu. Còn tôi gọi họ
là các anh các chị xưng em.
Ông bà Bàn
chiêu đãi hai cháu một chầu mít. Mít dai mít mật nhiều
vô cùng như lợn con bám chặt gốc cho tới cành. Mít dai
múi dày mọng nước hạt nhỏ, ăn miếng nào là muốn lịm
người đi vì miếng đó thật là đê mê ngây ngất. Bỗng
nhiên tôi nhớ tới bà Hồ Xuân Hương, chắc cái của ấy
của bà ngày xưa cũng thơm tho như múi mít?
Thân Quả Mít
hoạ thơ Hồ
Xuân Hương
Sần sùi da
cóc ở trên cây
Mũm mĩm sao
bằng quả mít đây
Tráng sĩ ra
tay thì hãy nhẹ
Chờ cho múi
chín nhưạ thêm say
2.2010 Lu Hà
Ăn một miếng
mít dai đúng là sướng nửa đời người, nhưng mít mật
thì thịt nát, đúc vào múi lại là cái hột to bằng cái
hột của con gà trống cựa, thậm chí bằng quả trứng
gà. Thịt mít đã nhão nhoẹt mà ngọt vô cùng. Cũng may
tôi và Tuyết Mai đều trẻ khỏe cả, không ai bị bệnh
huyết áp cao hay tiểu đường chứ ăn nhiều mít mật
đường huyết đột ngột tăng có thể giãy đành đạch
chết bất đắc kỳ tử, quả sầu riêng cũng vậy. Hạt
mít nướng hay luộc ăn cũng ngon, nhưng chỉ tổ xì hơi
suốt ngày thì còn ra thể thống gì?
Chúng tôi
nghỉ tại nhà ông bà Vệ một đêm, sáng hôm sau xin phép
ông bà để về quê thăm họ mạc ở xã Minh Tân.
27.7.2019 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen