Người Việt
mình không biết từ khi nào vốn háo danh, thích được
bằng khen huân huy chương, nhất thân nhì quen. Lấy vợ
lấy chồng thì thích phải là con nhà gia thế cách mạng
có bố mẹ làm to, ông nọ bà kia để nhờ vả. Tôi thấy
khi còn học nghề hóa chất dẻo ở Đức có mấy thằng
con trai cưa cẩm được mấy đứa con gái con các ông bí
thư quận huyện, tùy viên quân sự đại sứ quán v.v...
thì mặt vênh váo lên kiêu ngạo lắm, mặc dù mấy cô đó
theo tôi chỉ vào dạng xinh xắn hơn thị Nở một tý. Ở
Việt Nam thì khoe khoang có bạn thân mà bố mẹ nó là ủy
viên bộ chính trị, ủy viên trung ương đảng, bộ trưởng
thứ trưởng công an, cục nọ phòng kia. Mặt mũi rạng rỡ
tỏ vẻ phấn khởi lắm là mình cũng có tí hơi thần
thế. Thấy ai thực sự giỏi giang hơn mình thì mặt mày
lúc nào cũng hầm hầm, chỉ thích triệt hại nhau. A dua
và nịnh bợ là một căn bệnh xã hội trầm kha, không
thể nào chữa lành được. Tôi thấy Tuyết Mai thực sự
là một cô gái có học vấn và rất giỏi giang đối nhân
xử thế quyền biến như thần và tôi mến cô coi như tri
kỷ hồng nhan. Chứ không phải cô ấy thuộc diện 3 C,
con cháu các cụ cả.
Còn yêu Tuyết
Mai và cưới cô ta làm vợ thì thực lòng tôi không muốn.
Nhưng số mệnh xếp đặt tạo hóa có chương trình riêng
thì làm sao mà cưỡng lại nổi. Ở nhà cô chú Ty chúng
tôi lân la hỏi thăm các trai tráng chuyên đi biển. Chúng
nó bảo: Khi thuyền ra đến hải phận quốc tế, tàu các
nước Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Ý, Nhật vân vân ngược xuôi
như mắc cửi. Thỉnh thoảng họ còn hào phóng ném thuốc
lá và đồ ăn sang thuyền đánh cá. Tôi nghe chuyện há
hốc mồm thèm thuồng lắm ước mơ về một thế giới
văn minh, chân trời tự do xa xăm. Chừng một tuần chúng
tôi xin phép bà cô chú và các em trở về nhà. Về đến
Thành Công thì Tuyết Mai hẹn ngày kia lại đi Lạng Sơn
chơi, rồi Tuyên Quang thăm họ hàng. Bố mẹ tôi không
thích tôi cứ bỏ đi lang thang như vậy, không biết sống
chết ra sao, bặt vô âm tín. Mẹ tôi bảo con bé ấy nó
ghê gớm lắm nó khống chế mày. Bố tôi còn bảo nó là
con Đắc Kỷ đời Trụ. Tóm lại bố mẹ tôi không thích
tôi quan hệ với Tuyết Mai, nhưng tôi cứ bỏ ngoài tai.
Tôi tranh thủ đến thăm Hoàn, em hỏi tôi: Anh đi đâu
thế? Tôi bảo về quê có chút việc.
Chúng tôi lại
bon bon xe đi lạng sơn, Tuyết Mai ra chợ mua 30 kg gạo buộc
lên xe máy của tôi, dồn sang hai bên rồi ngồi lên trên
cái tải. Đến Lạng Sơn cô ta bán số gạo đó đi, còn
thăm một người bạn gái làm ở Ngân Hàng và nhờ đổi
đô la ra tiền đồng. Không biết cô đổi đô la cho ai
tôi cũng không hỏi, mà có hỏi cô ta cũng không nói. Cứ
gặng thì cô ta bảo nếu anh không muốn nghe một lời nói
dối? Sau đó chúng tôi đi Tuyên Quang thăm nhà ông Thất,
tôi nhớ hình như là xã Phú Lâm Huyện Yên Sơn. Ông Thất
là em trai ông ngoại của Tuyết Mai, ông bà quý hai cháu
nên mổ một con gà giò thổi cơm cho ăn. Tôi tỏ lời cám
ơn ông cho ăn thịt gà, thì ông cười bảo gà đâu mà
gà, thịt chim đấy. Rồi đi thăm khắp lượt họ hàng
các cô chú dì rất quý cháu gái, đã lâu không về chơi.
Chuyến này lại có cả bạn trai đi theo, trông rất bệ
vệ khôi ngô tuấn tú. Đến nhà ai cũng mời ăn cơm,
Tuyết Mai đặc biệt chú ý đến bàn thờ ngắm nghía bát
hương thờ, lọ lẽo, hỏi thăm về mấy cái đĩa cũ.
Không hiểu Tuyết Mai học nghành khảo cổ từ khi nào
nhưng cô tỏ ra sành sỏi đánh giá các niên đại khi nhìn
dưới đáy có thể biết cái đĩa cái bát cái lọ này từ
thời Đinh, Lý, Trần hay Lê? Tuyết Mai được các dì cho
vài cái đĩa cũ, bảo chả dùng đến, có cái bát cũ chỉ
để đựng thức ăn cho mèo thôi. Cũng đang định vất bỏ
đi , thay vào cái bát mới cho tơm tất, nhưng Tuyết Mai
xin lại và biếu các dì chút tiền ăn trầu cau. Các dì
từ chối, nhưng Tuyết Mai cứ nằng nặc các dì phải cầm
lấy cho cháu vui lòng.
26.7.2019 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen